Quy định khi đăng bài viết tại đây.

1. Cách cộng trừ GH. =>

2. Muốn có GH để download tại liệu? => tại đây.

3. Đính kèm lên diễn đàn, hoặc Mediafire.com ... và những trang download free nhanh khác.

=> (Nghiêm cấm hình thức đăng bài viết spam, quảng cáo).

Hướng dẫn download những tài liệu bị lỗi. Chúc các bạn có phút giây vui vẻ khi tham gia diễn đàn.
  1. nhimxulong_td89

    Số bài viết: 1
    Được thích: 0
    Số GH:
    0 GH
    Hãy bảo vệ tầng ozone
    [FONT=Times New Roman, serif]Tác hại của bức xạ cực tím đối với người và vấn đề bảo vệ tầng ôzôn[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Bức xạ cực tím (Ultraviolet Radiation) được Ritter phát hiện năm 1801, gọi tắt là bức xạ UV. Hội nghị quốc tế về bức xạ năm 1932 chia bức xạ UV thành 3 dải hẹp A, B, C dựa vào các hiệu ứng đặc trưng của chúng là phát huỳnh quang, gây ban đỏ và tiệt trùng. Năm 1963, Tổ chức chiếu sáng quốc tế đã qui ước các dải sóng đó như sau: UV-A: l = 400-315nm, UV-B: l = 315 - 280 nm và UV-C: l = 280-100 nm. Trị số 400 nm tương ứng với bước sóng nhỏ nhất của ánh sáng nhìn thấy, còn 100 nm là bước sóng ranh giới giữa bức xạ ion hóa và bức xạ không ion hóa (WHO, 1994).[/FONT][FONT=Times New Roman, serif]Con người có thể bị tác động bởi bức xạ UV tự nhiên và nhân tạo. Nguồn UV tự nhiên chủ yếu từ bức xạ mặt trời. Tuy nhiên chỉ có bức xạ UV-A tới được bề mặt trái đất, còn bức xạ UV-C khi đi qua tầng khí quyển trái đất bị ôxy hấp thụ hoàn toàn và phần lớn bức xạ UV-B sẽ bị hấp thụ bởi ôzôn tầng bình lưu. Do đó tầng ôzôn bình lưu được coi là lá chắn hạn chế chỉ cho một phần nhỏ bức xạ UV-B tới bề mặt trái đất, nên không gây nguy hiểm cho sự sống trên hành tinh chúng ta.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Đầu những năm 70 các nhà khoa học trên thế giới đã phát hiện ra sự suy giảm bất thường của tầng ôzôn bình lưu. Sau đó, các nhà khoa học cũng khẳng định chính những hóa chất nhân tạo có tính bền vững cao được sử dụng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực công nghiệp và sản xuất dịch vụ khi phát thải vào khí quyển đã phá hủy ôzôn tầng bình lưu.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Tầng ôzôn bình lưu bị suy giảm nên bức xạ UV của mặt trời, đặc biệt dải UV-B lọt xuống trái đất ngày càng nhiều, gây ra những hậu quả xấu đối với môi trường, sinh thái và sức khỏe con người. Tác động của sự suy giảm tầng ôzôn dẫn đến sự gia tăng cường độ bức xạ UV-B tới bề mặt trái đất hiện đang được sự quan tân nghiên cứu của các nhà khoa học trên thế giới, nhất là ở Canada, úc, Mỹ và một số nước Châu Âu.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Trong những giới hạn nhất định, bức xạ UV là yếu tố cần thiết đối với sự sống trên trái đất. Đối với con người, bức xạ UV gây ra các phản ứng quang hóa trên da, kích thích sự sản sinh ra Vitamin D3 có tác dụng phòng ngừa bệnh còi xương ở trẻ nhỏ, bệnh suy nhược cơ năng ở công nhân hầm lò, hạn chế được các bệnh truyền nhiễm nhờ tác dụng diệt khuẩn của nó. Tuy nhiên nếu tiếp xúc với cường độ lớn, bức xạ UV có thể gây nên những tác động xấu đối với sức khỏe con người. Do khả năng xâm nhập vào sâu trong cơ thể kém, nên bức xạ UV gây tác hại rõ nhất cho hai cơ quan là da và mắt, ngoài ra có thể làm suy giảm hệ miễn dịch của cơ thể tạo tiền đề phát triển các bệnh truyền nhiễm.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Từ các kết quả nghiên cứu được công bố gần đây, có thể rút ra một số đặc điểm của các tác hại đó như sau:[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]1. Tác hại đối với da.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Bức xạ UV gây ra các tác hại trực tiếp (cấp tính) và gián tiếp (lâu dài) đối với da. Các biểu hiện của các tác hại trực tiếp như sau:[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]- Da đen do sắc tố sẵn có: Da bị đen do quá trình oxy hóa chất Premelamin có sẵn trên da. Hiện tượng này thấy rõ nhất ở những chỗ da có nhiều sắc tố, bước sóng tối đa gây nên hiện tượng này là 360 nm.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]- Rối loạn phát triển của tế bào: Khi bị tác động của bức xạ UV, các tế bào da tăng quá trình phân chia, dẫn tới sự đào thải các tế bào thừa (bong da), nếu tiếp xúc lâu ngày da sẽ bị dày lên, giảm sự mẫn cảm.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Về tác hại lâu dài, bức xạ UV làm cho da bị thoái hóa, mất tính đàn hồi, hình thành các nếp nhăn sâu, gây già trước tuổi. Đặc biệt, hiện tượng tăng sinh tế bào là tiền đề cho quá trình tiến triển ung thư. Ung thư da có 3 loại: Ung thư biểu mô tế bào đáy (BCC - Basal Cell Carcinoma), ung thư biểu mô tế bào gai (SCC - Squamoces Cell Carcinoma) và ung thư sắc tố (MSC - Melanocystic Skin Cancer). Hai loại đầu còn được gọi là ung thư da không sắc tố (NMCS - Non Melanocystic Skin Cancer).[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]- Đặc điểm bệnh ung thư sắc tố (MSC): Theo TS Darrell - S. Rigel, tỷ lệ người bệnh sắc tố da ở Mỹ hiện nay cao gấp 18 lần so với 1930. Các điều tra dịch tễ học của Holly (1987), Garbe (1989), Grob (1990), Marrett (1992) đã xác nhận có mối tương quan giữa mật độ các nốt sắc tố (nốt ruồi) "không bẩm sinh" trên da với việc chiếu bức xạ UV và tỷ lệ ung thư sắc tố. Bình thường 1% dân cư có nốt ruồi bẩm sinh (Rivers, 1990) Nốt ruồi không bẩm sinh xuất hiện ở giai đoạn thiếu niên (6-18 tuổi) và cực đại ở tuổi 15 (Gallagher, 1990). Tại úc, Kelly và Harrison (1994) cũng xác định có mối liên quan giữa mật độ nốt ruồi trên da với độ cao nơi sinh sống và cường độ chiếu bức xạ UV. Các nhà nghiên cứu cho rằng, sự phát triển các nốt ruồi không bẩm sinh là bước chuyển tiếp từ u sắc tố lành sang ác tính. Vì vậy, có thể suy ra nếu giảm mật độ nốt ruồi lúc trẻ sẽ hạn chế nguy cơ ung thư sắc tố khi trưởng thành.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]- Đặc điểm bệnh ung thư da không sắc tố (NMSC): Kết quả nghiên cứu của Rosso & CS (1996), Zenetti & CS (1996) đã khẳng định tỷ lệ mắc NMSC phụ thuộc vào đặc điểm chủng tộc và cá thể. Những người có màu da sáng, tóc đỏ, mắt xanh và da có đặc tính dễ bị bỏng nắng (sunburn) bị nhiễm NMSC cao hơn hẳn các nhóm người khác. Trên thế giới, màu da được phân thành 6 nhóm theo độ nhạy cảm với bức xạ UV (Fitzpatrick, 1974). Bệnh NMSC chủ yếu thấy ở các tộc người da trắng. ở Mỹ tỷ lệ người da trắng bị bệnh này cao gấp 10 lần người da đen (Parkin, 1992). ở người da vàng (Nhật, Trung Quốc, Philipin...), tỷ lệ mắc là 0,7/100 000 (người da trắng là 2/100 000). Trên cơ sở nhiều cuộc khảo sát, năm 1983 Scott đưa ra kết luận bệnh NMSC phụ thuộc vào liều UV tích lũy, có xu hướng tăng lên ở các nước gần xích đạo. Kriker, 1995 nhận thấy ở úc tỷ lệ bệnh này liên quan tới liều tiếp xúc với bức xạ UV trong các kỳ nghỉ cuối tuần, quan trọng nhất là sự tiếp xúc ở giai đoạn vị thành niên (15-19 tuổi). Gallagher (1995) nghiên cứu và cũng tìm thấy kết quả tương tự. Các nghiên cứu ở Canada và úc đều cho thấy hậu quả do bức xạ UV gây ra rõ rệt hơn ở các đối tượng mà da có đặc tính dễ bỏng nắng (sunburn) so với nhóm da dễ sạm nắng (suntan).[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Theo các công trình nghiên cứu của Elwood, Hislop (1982), Green (1986), osterlind (1988), Beitner (1990), những người thuộc tầng lớp xã hội thấp, lao động ngoài trời bị bệnh MSC và BCC ít hơn so với những người làm công tác quản lý, kỹ thuật ở trong nhà. Điều này được lý giải do các đối tượng sau chỉ tiếp xúc với bức xạ mặt trời một cách gián đoạn. Ngược lại bệnh SCC lại là hậu quả có tính tích luỹ của quá trình tiếp xúc với bức xạ UV.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]2. Tác hại đối với mắt.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Các tổn thương của mắt do bức xạ UV có thể cấp tính (thông thường có thời gian ủ bệnh) kéo dài nếu bị tiếp xúc liều lớn, có thể mạn tính nếu bức xạ yếu nhưng tiếp xúc trường diễn. Các thí nghiệm trên động vật cho thấy nếu tiếp xúc với cường độ bức xạ UV lớn sẽ gây tổn thương thủy tinh thể và đục nhân mắt (Doughty, 1990). Nghiên cứu của Cullen và Perera (1994) chỉ ra các tổn thương như phù kết mạc, hủy tế bào biểu mô xảy ra khi bị chiếu trực tiếp bức xạ UV-B. Tác hại chính của bức xạ UV lên mắt người là gây viêm giác mạc và màng tiếp hợp. Biểu hiện của chúng là xung huyết cấp tính, đau nhức, chảy nước mắt, sợ ánh sáng. Viêm giác mạc xuất hiện do bức xạ UV-B (bước sóng nhạy cảm nhất là 270-280 nm) và do cả UV-A. Mức độ tổn thương phụ thuộc vào tổng liều hấp thu, không phụ thuộc vào tộc độ hấp thu. Ngưỡng gây viêm giác mạc đã được xác định là 50 J/m2 (ở 270nm), 550 J/m2 (ở 310 nm), 22 500 J/m2 (ở 315 nm).[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Tác hại đối với nhân mắt: Phụ thuộc vào độ xuyên sâu của tia UV vào nhân mắt. Thực nghiệm cho thấy không chỉ ở cường độ cao mà cả cường độ thấp nhưng chiếu nhiều lần hoặc kéo dài cũng gây đục nhân mắt. Theo Kurzel, Zigman (1977), khi chiếu tia UV với bước sóng 300 nm, cường độ 1 500 J/m2 (ở 315 nm), nhân mắt sẽ hồi phục được nhưng nếu bức xạ mạnh gấp 2 lần, tổn thương này sẽ trở thành vĩnh viễn.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Bức xạ UV cũng gây nên chứng nhìn đỏ tạm thời (erythrophse) đối với những người bị mắc tật ở thủy tinh thể.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]3. ức chế miễn dịch.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Các nghiên cứu gần đây cho thấy bức xạ UV có thể ức chế các thành phần trong hệ thống miễn dịch của cơ thể. Sau khi chiếu UV-B với cường độ 10-100 mJ/cm2, quần thể tế bào Langhand bị ức chế trên 2 tuần (Miyagi, 1994), là dấu hiệu dẫn tới giảm khả năng miễn dịch. Với thời gian 100 phút chịu tác động của ánh sáng buổi trưa, con người bị giảm rõ rệt sức chống đỡ với vi khuẩn Listeria monosytogenes - tác nhân gây bệnh viêm màng não và một số bệnh khác (Garssen, 1996). Gần đây người ta thấy hiện tượng tăng tỷ lệ mắc ung thư da ở những người bị suy giảm miễn dịch. ở úc, số bệnh nhân được ghép thận mắc ung thư da sau 1 năm là 7%, sau 11 năm là 45%, sau 20 năm là 70% (Bowes, 1996). Trên các bệnh nhân là trẻ em sau ghép thận phải điều trị miễn dịch xuất hiện nốt ruồi nhiều hơn nhóm đối chứng (Smith, 1993) và trên các bệnh nhân 3 năm sau trị liệu ung thư máu bằng hóa chất xuất hiện trung bình 66 nốt ruồi mỗi em (Baird, 1992). Các số liệu này cho thấy UV-B có tác động rõ rệt đối với những người bị suy giảm miễn dịch.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]4. Các bệnh truyền nhiễm.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Tác hại của bức xạ UV đối với sự phát triển của nhiều bệnh truyền nhiễm đã được biết đến từ đầu thế kỷ khi Finsen (1901) nhận thấy bệnh đậu mùa lan rộng vì bức xạ mặt trời. Gần đây người ta thấy các bệnh mụn rộp (ecpet) do virut tăng lên dưới bức xạ UV (Spuruance, 1985). Năm 1990, bằng thí nghiệm in vitro, Zmudika & Beer phát hiện ra rằng, bằng việc chiếu UV làm tăng hoạt tính HIV nên đã giả thiết bức xạ UV có hại đối với bệnh nhân HIV. Tuy nhiên đến năm 1993, Warfel đã điều trị cho bệnh nhân HIV bằng UV-B với liều 2/3 ngưỡng gây đỏ da đã không tìm thấy biến đổi số lượng tế bào CD4+.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Cho đến nay nhiều câu hỏi về tác hại của UV-B đối với con người vẫn cần được tiếp tục nghiên cứu giải đáp.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]5. Vấn đề dự phòng tác hại.[/FONT]
    [FONT=Times New Roman, serif]Do ảnh hưởng của bức xạ UV-B đối với con người, môi trường và sinh thái nên hiện nay cộng đồng thế giới đang nỗ lực bảo vệ tầng ôzôn. Điển hình là việc ký kết và thực hiện Công ước Vienna về bảo vệ tầng ôzôn và Nghị định thư Montreal về các chất làm suy giảm tầng ôzôn.Trong khi các tác hại của bức xạ UV-B của mặt trời đối với sức khỏe còn đang tiếp tục được làm rõ, các nhà khoa học và các tổ chức quốc tế hữu quan khuyến cáo mọi người cần hạn chế tiếp xúc trực tiếp với bức xạ mặt trời bằng cách sử dụng mũ che, trang phục và kính bảo vệ.[/FONT]
1,111
Xem